Ly kỳ những câu chuyện về người có biệt tài biết trước được người sắp chết

Thứ sáu, 23/12/2016

Trường hợp của một cụ ông 77 tuổi ở Nghệ An và một cụ bà 100 tuổi ở Bến Tre khiến nhiều người kinh ngạc khi một người có thể biết thời điểm sắp chết của mọi người xung quanh, còn một người có thể biết trước thời điểm 'về chầu trời' của chính mình.

Trường hợp của một cụ ông 77 tuổi ở Nghệ An và một cụ bà 100 tuổi ở Bến Tre khiến nhiều người kinh ngạc khi một người có thể biết thời điểm sắp chết của mọi người xung quanh, còn một người có thể biết trước thời điểm 'về chầu trời' của chính mình.

Cụ ông có biệt tài biết trước được người sắp chết

Người được dân trong vùng cho là có biệt tài kỳ lạ này là cụ Nguyễn Thế Lục (sinh năm 1939), ở xã Hậu Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An.

Từ một người bình thường, sau một đêm cụ giật mình cảm thấy có những biểu hiện kỳ lạ. Trong đầu hiện lên toàn chuyện lạ, nghe được âm thanh từ thế giới bên kia, nhìn người có thể đoán bệnh và tuổi thọ... Và đặc biệt, cụ có thể biết được người này... đang cận kề cái chết.

Trong tiết trời se lạnh của những ngày đầu đông, lần theo lời kể, chúng tôi men theo con đường gồ ghề, khúc khuỷu, nham nhở ổ voi, ổ gà để tìm về huyện miền núi Yên Thành (Nghệ An) với mong muốn tận mắt nhìn thấy cụ Lục, được “mệnh danh” là “người trần cõi âm”.

Vừa đặt chân tới đầu xã, hỏi thăm đường đến nhà cụ Lục ai ai cũng biết, anh Trần Đức H. (người trong xã) không một chút đắn đo, nói ngay: “Cụ Lục có biệt tài biết chính xác, ngày, giờ người sắp chết ấy chứ. Các anh đi khoảng chừng 50 mét, nhà cụ Lục nằm sát bên đường. Ở đây ai cũng nói cụ Lục là người âm mà”.

Biết có khách lạ, cụ Lục niềm nở mở cửa mời vào nhà, rót bát nước chè xanh còn nóng hổi mời chúng tôi. Khi biết chúng tôi là nhà báo đến tìm hiểu viết bài, cụ Lục nhẹ nhàng cắt lời: “Các cháu đến chơi là tôi quý lắm rồi, còn bài vở thì các cháu đừng viết. Đây cũng là chuyện bình thường chứ có gì quan trọng lắm đâu. Mọi cái cứ để cho nó tự nhiên thì hay hơn". Câu chuyện giữa cụ Lục với chúng tôi càng lúc càng trở nên hấp dẫn, cởi mở hơn, cuối cùng chúng tôi cũng thuyết phục được cụ Lục đồng ý.

Khả năng đặc biệt được cụ Lục phát hiện cách đây 15 năm, sau một đêm, sáng mai tỉnh dậy cụ thấy người khác lạ, trong người như có một luồng điện chạy giữa xương sống, đầu choáng váng, toàn thấy chuyện âm. Cũng không hiểu vì sao, từ đó cụ toàn nói về chuyện âm, tìm kiếm sách tử vi và sách tướng để đọc. Vợ con thấy cụ có dấu hiệu bất thường, cho cụ Lục bị “ma nhập” hay báo hiệu điều chẳng lành.

Trong một lần cụ Lục đến nhà hàng xóm chơi tình cờ gặp ông M. vẫn còn khỏe mạnh. Bỗng dưng trong người cụ Lục ớn lạnh, chân tay giật giật, cụ nói ngay: “Ông M. chết mau hơn tôi, đố ông M. sống qua được tháng này. Đúng là 4 ngày sau, ông M. chết”. Chúng tôi ngạc nhiên tại sao cụ lại có tài tiên đoán chính xác về cái chết như vậy thì cụ Lục cho biết: “Những người sắp đi gặp Diêm vương, bỗng dưng dưới âm ứng báo vào đầu tôi người đó tuổi gì? Tuổi đó hạn vào năm nào, tháng nào, ngày nào là người đó không thể qua khỏi được”.

Có những những trường hợp nằm trong cung mạo hiểm. Chẳng hạn như trường hợp bà T. (trong xã) đang hấp hối. Cụ Lục đến xem ngày, giờ, cụ đứng lẩm bẩm môt lúc liền phán ngay, bà T. thuộc cung trời mưa, khi nào trời mưa con cháu phải có mặt đông đủ, đúng 15 phút sau trời mưa bà T. tắt thở. Rồi trường hợp ông D. (trong xã) cũng mắc căn bệnh hiểm nghèo khó qua khỏi. Khi cụ Lục được mời đến xem ngày, giờ, cụ cũng nói ngay, ông D. cũng nằm trong cung trời mưa. 1 giờ sáng trời bắt đầu mưa, đến 7 giờ sáng là ông D. chết.

Có những người lại đi vào cung vắng người, chẳng hạn ông Th. (trong xóm) ốm nặng, biết không qua khỏi nên con cháu tập trung đầy đủ để trúc trực. Nhưng cụ Lục nói ông Th. thuộc cung vắng người nên ông chỉ đi khi không có ai ở bên cạnh. Lúc đầu con cháu phản đối quyết liệt, ông đã sắp trút hơi thở cuối cùng lại không cho gặp. Đúng là khi con cháu có mặt đầy đủ ông Th. không đi mà ông Th. tắt thở khi không có con cháu ở bên cạnh. Đến lúc gia đình mời cụ Lục đến xem mới biết là ông Th. chết vào 1 giờ sáng.

Nhiều người khâm phục cái tài ở cụ Lục là nhiều trường hợp bệnh viện trả về chờ ngày chết nhưng cụ Lục dám khẳng định là không chết. Chẳng hạn bà Đ. (trong xã) bị bệnh viện trả về, con cháu chuẩn bị đồ lễ nhưng cụ Lục dám tuyên bố: “Bà nhà ta chưa đi được đâu, bà vẫn còn khỏe, có thể sống thêm 4-5 năm nữa”. Con cháu bà Đ. nhất quyết không nghe, cho cụ Lục nói linh tinh. Đúng như lời cụ Lục nói, bà Đ. không chỉ còn sống mà lại khỏe mạnh và minh mẫn nữa.

Mọi người ngạc nhiên trước việc cụ dám đưa ra phán quyết chắn chắn, cụ cho biết: “Bởi trong đầu tôi đã được dưới âm mách bảo, tôi đã nắm chắc bà Đ. tuổi đó không phải là năm hạn nên chưa thể chết”. Trường hợp anh T. (trong xã) thương binh, cắt ruột thừa 3 lần, bệnh viện trả về. Khi gia đình mời cụ Lục đến xem thì cụ dám khẳng định anh T. chưa thể chết và hiện bây giờ vẫn đang sống khỏe mạnh. Cụ Lục lý giải, anh T. sinh năm 1964 nên chưa phải tuổi hạn.

Cho đến bây giờ cụ Lục vẫn không quên hình ảnh thầy giáo dạy cụ hồi năm cấp 2. Thầy mắc bệnh hen giai đoạn cuối nên bệnh viện trả về nhưng khi cụ Lục xuống thăm thầy và tuyên bố: “Thầy chưa chết được, có khi thầy thọ hơn cả trò”. Thầy vẫn không tin bởi bệnh viện đã trả về thì không sống được lâu nữa, được ngày nào hay ngày đó. Cụ Lục có nói đùa với thầy: “Riêng thầy khi nào chắp tay lạy trông cho chết thì thầy mới chết chứ thầy không chết dễ dàng được đâu”. Hiện bây giờ thầy vẫn đang sống khỏe mạnh.

Rồi trường hợp bạn của cụ Lục ở Hà Tĩnh bị suy tim, mọi thủ tục đã được con cháu chuẩn bị đầy đủ chờ ngày ra đi. Nhưng khi cụ Lục đến hỏi thăm, cụ khẳng định: “Ông cứ yên tâm chưa chết được đâu. Có khi tôi đi trước ông cũng nên”. Hiện bây giờ ông bạn của cụ Lục vẫn khỏe mạnh.

Cụ Lục cho biết: “Tại sao họ lại nhờ tôi đến xem ngày, giờ cho những trường hợp mắc bệnh hiểm nghèo hoặc người già yếu. Thứ nhất, con cháu đi làm ăn xa có thời gian sắp xếp để về túc trực, chăm sóc. Thứ hai, trước khi chết phải được chuẩn bị hai phần. Phần thứ 1, chuẩn bị các thứ, hương, rượu, gối, chiếu, quần áo, khăn tay đắp mặt; phần thứ 2, sau khi chết thì chuẩn bị các thứ, cau, trầu, kiệu, hòm, mời thầy cúng”.

Cụ Lục còn bật mí một số kinh nghiệm nhận biết người sắp chết: “Ngoài có khả năng đặc biệt, thì phải tiếp xúc người sắp chết nhiều từ đó có thể nhận biết được các triệu chứng (người sắp chết thường nằm quay mặt vào tường, toàn thấy phần âm, tai héo, lâu ngày không ăn bỗng dưng ăn khỏe); thăm mạch đập 3 nhịp nghỉ 1 nhịp, đập 2 nhịp nghỉ 1 nhịp gọi là loạn mạch, trường hợp này cao lắm thì sống được 3 ngày nữa”. Ví dụ như trường hợp ông H. (trong xã) con cái mời tôi vào xem ngày, trong lúc ông H. đang khỏe, vẫn ngồi nói chuyện với các con. Cụ Lục bước vô nhà tiến lại gần ông H., sau một lúc quan sát, miệng lẩm bẩm, rồi cụ Lục gọi các con ông H. nói nhỏ chuẩn bị mọi thứ trước 4 giờ chiều. Như lời cụ Lục nói 4 giờ 15 phút là ông H. tắt thở.

Ngoài có biệt tài nói trước chính xác ngày, giờ, người sắp chết, cụ Lục còn có khả năng xem ngày cưới xin; giờ động thổ làm nhà cửa; mở hướng cổng; mừng khai hạ, xuất hành đi làm ăn xa; xuất quân; khai trương quán xá, cửa hàng; việc tế tự; ... Đặc biệt, cụ Lục có thể xem được ngày giờ thụ thai; tháng nào có thể sinh con trai, con gái theo ý muốn. Cụ Lục cho biết: “Không phải ai cũng có khả năng đặc biệt này. Nhiều cặp vợ chồng muốn sinh con, họ đã tìm đến tôi. Với nguyện vọng thiết tha, tôi đều sẵn sàng giúp”.

Cụ Lục đưa ra dẫn chứng: “Trường hợp vợ chồng anh L. (ở chợ Mõ) mong muốn sinh đứa con trai, họ cầu cứu cụ. Sau khi xem tuổi chồng, tuổi vợ cụ Lục quả quyết vợ chồng anh L. nên thụ thai vào, giờ, ngày, tháng, năm... thì chắn chắn là sinh con trai. Vợ chồng anh L. đã làm theo lời, đúng là vợ chồng anh L. đã có đứa con trai như gia đình ước nguyện.

Thêm trường hợp chị T. (xã Hoa Thành), vợ chồng có đứa con gái đầu lòng, là cán bộ công nhân viên chức nên sinh đứa thứ 2 mong là con trai. Được sự giới thiệu của bà con, vợ chồng chị T. đã gõ cửa nhờ cụ Lục. Vợ chồng họ làm theo chỉ bảo của cụ Lục, kết quả chị T. sinh con trai.

Tiếng lành đồn xa, người dân trong huyện cho đến ngoài huyện tìm đến “gõ cửa” nhờ cụ Lục xem. Hơn 15 năm, tính không nhầm đã có gần 100 trường hợp được cụ Lục xem và đều chính xác.

Ly kỳ về bà lão trăm tuổi biết trước ngày giờ ‘khuất núi’ ở Bến Tre

Khác với cụ Lục, bà Phạm Thị Tưởng, ở ấp 1, xã Hưng Nhượng, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre không một lần tắm gội, cả đời không biết đến viên thuốc và cũng không ăn cơm thế nhưng sống tròn 100 tuổi cơ thể bà lão ấy vẫn thơm tho, khỏe mạnh và minh mẫn đến tận ngày mất. Đặc biệt, cụ bà này còn biết trước ngày giờ qua đời của chính mình và dặn dò con cháu.

Năm 9 tuổi, trong một lần nằm ngủ, cụ Tưởng mơ thấy có người bảo một thời gian ngắn nữa, bà sẽ phải “lên trời”. Người trong giấc mơ bảo, nếu cụ vẫn có “căn” với cuộc sống thì sẽ trở về, nếu không thì sẽ ra đi mãi mãi.

Sau đêm mơ đó khoảng chừng mười ngày, trong khi sức khỏe đang bình thường, vẫn chơi đùa với lũ bạn hàng xóm, bỗng nhiên sức khỏe của cô bé Tưởng trở nên yếu ớt. Bởi bị ám ảnh bởi giấc mơ và cho rằng đó chính là điềm báo, cô bé bảo với cha mẹ: “Con ‘lên trời’ đây. Nếu bảy ngày sau, con không trở về thì hãy làm ma chay”.

Chỉ mới nói dứt lời, cô bé Tưởng tắt thở. Khi đó, cả gia đình cụ rất đau buồn, dù không dám tin lời của con đã nói trước khi chết, nhưng mọi người trong gia đình vẫn nuôi hy vọng mong manh con mình sẽ sống lại nên không làm ma chay. Hồi đó, cha mẹ cô bé Tưởng đi khắp các chùa chiền để khấn cầu con mình có thể trở về. Bảy ngày trôi qua, thấy cô bé Tưởng bắt đầu cử động một cách yếu ớt, mắt dần dần hé mở. Mọi người lúc này vui mừng khôn xiết, cố gắng đút từng thìa cháo để bé mau hồi phục sức khỏe.

Cụ Tưởng từng chia sẻ, mình không hề biết gì trong bảy ngày ngưng thở. Trí nhớ của cụ trong suốt bảy ngày đó chỉ là một khoảng trống không có bất kỳ hình ảnh nào còn lưu lại. Sau lần chết hụt đó, cô bé Tưởng không thể ăn bất kỳ thứ gì liên quan đến động vật, thức ăn chủ yếu đến nay của cụ là thực vật. “Tui không thể nào ăn sướng được. Cứ mỗi lần ăn thịt là lại nôn thốc nôn tháo”, cụ rành rõ chia sẻ.

Về già, bên cạnh ăn hoa quả, cụ còn có thể ăn sống mì tôm chay. Cụ không hề cảm thấy cuộc đời của mình là kham khổ. Một điều kỳ lạ là từ sau khi chuyện ngưng thở bảy ngày rồi sống lại, ngoài việc không ăn được thức ăn động vật, thì hễ ai động đến mái tóc hay mái tóc chạm vào nước là đầu của cụ lại bị đau.

Ban đầu, vẫn chưa biết chuyện này, cha mẹ cụ vẫn cho con tắm rửa một cách bình thường. Tuy nhiên, sau mỗi lần tắm, họ lại thấy con ốm nặng, phải chừng mười ngày sau mới khỏi. Sau nhiều lần như vậy, cha mẹ mới phát hiện những cơn ốm “thập tử nhất sinh” của con là do động đến nước. Cũng từ đó, bé Tưởng “cạch” nước.

Trên cơ thể cụ Tưởng, chỉ có hai tay và hai chân là có thể tiếp xúc với nước, còn những bộ phận khác thì không cũng kể từ đó, cụ không hề tắm gội. Hàng ngày, cụ chỉ dùng khăn lau cơ thể và thay áo quần rồi giặt. Nhưng cơ thể tỏa ra mùi thơm dễ chịu người ngưởi thấy mùi hương nhang… Cũng chừng đó năm, mái tóc của cụ Tưởng cũng không được cắt. Sau khi hồi sinh, mỗi khi cắt tóc là cụ đau đầu đến mức không chịu đựng nổi.

Đến năm mười tuổi, mái tóc của cụ bỗng nhiên bết dính lại với nhau. Không được tắm gội, cắt tỉa, nên đến nay, mái tóc ấy đã dài 3,5 m. Để mái tóc không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, cụ Tưởng may một túi màu nâu để đựng tóc rồi quấn xung quanh cổ của mình.

Gần đây, sau khi bà tạ thế, những câu chuyện ly kỳ, bí ẩn lại xuất hiện. Người dân nơi đây cho biết, trước khi chết, bà biết trước chính xác, ngày giờ bà nhắm mắt và căn dặn con cháu những điều trăn trở. Thông tin việc này, ông Lâm cho biết: “Đây là chuyện có thật hoàn toàn và chính tôi và các anh trong gia đình chứng kiến.

Trước khi bà chết, bà báo lại là từ ngày 10.7 đến ngày rằm tháng 7 âm lịch, bà sẽ chuẩn bị cho việc đi hầu bề trên, con cháu phải chuẩn bị tinh thần. Bà còn nói chính xác là 13h50 trưa ngày 11.7 âm lịch là sẽ “đi”. Khi đó chúng tôi không dám tin, nhưng cũng gấp rút chuẩn bị”. Bà Huệ cho biết: “Đúng ngày 10.7 âm lịch, khi tôi chuẩn bị thay đồ cho bà thì thấy tự nhiên cuộn tóc đứt lìa ra và từ từ co lại, ngả sang màu xám tro.

Trước khi đi, bà có dặn rằng, khi bà chết phải búi tóc đem theo. Lúc đó, chúng tôi không hiểu, khi tận mắt chứng kiến việc tóc bà đột nhiên lìa ra mới thấy sự huyền bí, nhiệm mầu. Khi bà đã ngưng thở, tôi vẫn thấy chân tay, cơ thể bà hồng hào, mềm mại. Môi bà vẫn còn rất tươi như đang ngủ. Thấy thế, tôi nhỏ lên miệng bà ba giọt nước, bà vẫn còn nuốt. Đúng 13h50 ngày 11.7 âm lịch như lời bà nói, bà đi hẳn. Tôi chưa bao giờ thấy những điều kỳ lạ như vậy”.