Báo ứng của tội lãng phí đồ ăn bị đày xuống tầng 12 địa ngục

Thứ năm, 31/08/2017

Từ xưa những bậc cha mẹ hay phạt chúng ta về tội lãng phí đồ ăn, đơn giản là con người phải hiểu là phải lao động rất vất vả mới có đồ ăn.Rất nhiều vấn đề chúng ta không nhận ra, không để ý nhưng nó mang đến hậu quả rất nghiêm trọng.

Mới đây, trên các diễn đàn mạng có lưu truyền một câu chuyện ly kỳ về việc bỏ mứa thức ăn khiến nhiều người cảm thấy chấn động.

Câu chuyện thứ 1

Có hai chị em Lý Lệ và Lý San sống tại Thẩm Quyến. Đó là hai cô gái rất thông minh tài giỏi, lại vô cùng xinh đẹp. Họ cũng rất giỏi làm ăn, buôn bán. Khi có nhiều tiền rồi, bữa nào hai chị em cũng ăn uống rất thịnh soạn, linh đình. Bữa ăn thường có đủ các món sơn hào hải vị đầy bàn nhưng mỗi thứ họ chỉ động đũa một chút…

Một ngày nọ, cô chị Lý Lệ không may mắc bệnh ung thư vú và sớm qua đời, còn lại một mình Lý San đau khổ tột cùng không thiết sống, hàng ngày đều tưởng nhớ chị.

Xem thêm TIỀN TÀI, DANH LỢI của con người từ đâu mà đến. Ai hiểu được người đó ắt hưởng ĐẠI PHÚC

Ngày Trung Thu năm đó, cũng là lúc trăng tròn nhất trong năm. Tương truyền rằng vào ngày rằm nếu nằm ngủ mơ màng trên một chiếc bàn có ánh trăng sáng chiếu vào thì có thể tương thông âm dương, gặp được người thân đã quá cố. Lý San đã làm như vậy và quả nhiên đã tới được cõi âm u đáng sợ.

Lần theo con đường những linh hồn dã quỷ đang phiêu dạt, Lý San nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái. Cô gái này tóc tai bù xù, toàn thân dơ bẩn, người còn bốc ra mùi vô cùng hôi thối.

Lý San lại gần nhìn kĩ, thì ra đó chính là chị mình Lý Lệ. Quá sững sờ và đau lòng, cô lao tới ôm chị vào lòng hỏi: “Chị à, sao chị lại ở đây để ăn những đồ ăn dơ dáy này? Sao chị không đi tới trình báo với Diêm Vương để sớm được đầu thai trở lại nhân gian?“.

Chị gái cô nét mặt đầy vẻ tang thương, khóc lóc mà nói: “San à, bốn thùng thức ăn bị mốc thối này chính là đồ ăn thừa mà hai chị em mình ở dương gian đã lãng phí. Mỗi lần đồ ăn mà chúng ta ăn không hết rồi bỏ đi đều sẽ được cất giữ vào một cái thùng đặt ở đây. Khi chết đi, trên đường tới Quỷ môn quan chúng ta phải ăn hết những đồ ăn đó mới có thể tiếp tục đi.

Em nhìn kìa, đó đều là những người đang phải ăn lại đồ thừa của mình ở cõi dương gian, có người đã ở đây ăn chúng 10 năm rồi. Phần của chị chị đã ăn hết rồi, bây giờ chị đang ăn phần của em để lãng phí trước đây, trên nắp thùng còn có số chứng minh thư và ảnh của em nữa“.

Lý San nghe vậy cũng ngồi lại giúp chị ăn những đồ ăn đó… Chừng nửa giờ sau đó, linh hồn của Lý San về lại nhân gian. Sau khi tỉnh lại, trong miệng cô vẫn còn vương lại mùi rất khó chịu. Lúc ấy cô mới chợt bừng tỉnh: “Từ nay về sau không dám lãng phí đồ ăn nữa“.

Đến công ty, cô cũng đặt ra quy định, nếu ai ăn còn thừa dù chỉ một hạt cơm trong bát cũng phải nộp phạt 10 NDT (khoảng 33 nghìn đồng).

Có thể thấy, mỗi hạt cơm được tạo ra đều chứa đựng biết bao mồ hôi công sức, nếu như bỏ mứa đồ ăn, chính là đang tạo tội nghiệp rất lớn, đang mắc nợ mà không biết. Cũng như cô gái trong câu chuyện, vì những đồ ăn bị bỏ lại mà chưa thể nào siêu sinh được.

Câu chuyện thứ 2

Có một chuyện cổ Phật gia kể rằng, xưa kia có một đôi vợ chồng nghèo đến mức không có nhà ở, phải sống trong một cái hang, bốn bên vách tường đều không có sinh khí. Thậm chí họ còn phải mặc chung một bộ quần áo. Mỗi khi người chồng mặc đi ra ngoài có việc thì người vợ đành phải ở nhà, còn lúc người vợ mặc đi ra ngoài thì người chồng cũng đành phải ở trong hang động giấu mình.

Hãy trân trọng của ngọc thực, đừng nên lãng phí thức ăn

Một ngày nọ, hai vợ chồng họ nghe thấy tin Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn các đệ tử đi đến vùng lân cận để khất thực. Người chồng liền nói với người vợ: “Bởi vì trước đây chúng ta không biết rõ rằng quyên tặng là gieo trồng phúc nên bây giờ mới rơi vào tình cảnh khốn cùng như thế này. Khó khăn lắm mới chờ được cơ hội Phật Thích Ca Mâu Ni đi đến nơi này giáo hóa, sao có thể để mất cơ hội này được?”.

Người chồng nói xong, người vợ thở dài thật sâu rồi nói: “Nhà chúng ta gần như không có một chút của cải gì cả, lấy gì mà quyên tặng cho tăng nhân đây?”.

Người chồng nghĩ nghĩ một lát rồi nói lời dứt khoát: “Cho dù thế nào đi nữa, chúng ta thà chết đói cũng không để lỡ mất cơ hội này. Bây giờ chúng ta còn duy nhất bộ quần áo này, hãy mang nó đi quyên tặng đi!”.

Thế là hai vợ chồng họ lập tức cầm bộ quần áo là tài sản duy nhất trong nhà đi quyên tặng khiến cho các đệ tử của Phật Thích Ca Mâu Ni bị khó xử. Tất cả các đệ tử đều trốn tránh không nhận bộ quần áo này. Cuối cùng, Ananda đành mang bộ quần áo đến trước mặt Phật Thích Ca Mâu Ni để hỏi ý kiến: “Bạch thầy! Bộ quần áo này thực sự là không thể mặc được, hay là chúng ta vứt bỏ đi ạ?”.
Phật Thích Ca Mâu Ni ân cần chỉ giáo đệ tử: “Con không thể nghĩ như vậy được. Sự quyên tặng của người nghèo là vô cùng đáng quý! Hãy mang đến cho ta mặc đi!”.

Xem thêm Phật dạy cần phải tuyệt đối tránh xa 3 thứ độc nhất trên thế gian

Ananda cảm thấy hổ thẹn trong lòng, liền cùng với đệ tử khác của Phật Thích Ca Mâu Ni là Mục Kiền Liên mang bộ quần áo ra bờ sông giặt giũ. Không ngờ, chiếc quần vừa mới thấm nước thì cả sông đột nhiên sóng lớn cuộn trào mạnh mẽ, dâng cao. Mục Kiền Liên vội vàng vận thần thông đem núi Tu Di ra trấn áp (núi Tu Di được xem là vua của các ngọn núi theo quan niệm của Phật giáo). Nhưng vẫn không thể trấn áp được sóng cả, hai người đành phải vội vã trở về báo với Phật Thích Ca Mâu Ni.

Lúc này, Phật Thích Ca Mâu Ni đang ăn chay nên nhẹ nhàng cầm một hạt cơm lên và nói với hai người: “Nước sông dâng cuồn cuộn là bởi vì Long Vương khen ngợi người nghèo có tâm nguyện tận lực quyên tặng, cứu tế. Các ngươi hãy cầm hạt cơm này đi, nó có thể trấn trụ được sóng lớn!”.

Ananda cảm thấy kỳ quái liền hỏi: “Bạch thầy! Núi Tu Di cao lớn như vậy còn không trấn áp được sóng cả, một hạt cơm nhỏ bé như thế này làm sao có thể trấn áp được sóng lớn như vậy ạ?”.

Phật Thích Ca Mâu Ni cười và trả lời: “Các ngươi cứ cầm đi thử đi, rồi sẽ nói sau!”.

Ananda và Mục Kiền Liên nửa tin nửa ngờ cầm hạt cơm đi và ném xuống sông. Không ngờ, thoáng một cái mà cả con sông trở nên gió êm sóng lặng.

Hai người họ trong sâu thẳm thật sự không thể tưởng tượng nổi: “Chẳng lẽ sức mạnh của một tòa núi Tu Di mà không bằng một hạt cơm nhỏ bé sao?”. Sau khi trở về, hai người họ lập tức thỉnh giáo Phật Thích Ca Mâu Ni.

Phật Thích Ca Mâu Ni lúc này mới nói rõ: “Một hạt thóc ban đầu được gieo trồng, trải qua tưới tiêu nước, bón phân, thu hoạch, chế biến, buôn bán…Tức là phải trải qua đủ loại sức lực và nỗi vất vả mới có thể tạo thành một hạt gạo. Công đức mà một hạt cơm ẩn chứa là vô lượng (không tính đếm được). Cũng giống như vậy, đối với hai vợ chồng người nghèo kia, bộ quần áo là tài sản duy nhất của họ, là toàn bộ gia sản của họ. Tâm lượng mà nó ẩn chứa cũng là vô hạn.

Tứ Hải Long Vương hiểu được công đức của một hạt cơm và của bộ quần áo là to lớn như nhau, đều là do một niệm thành kính mà dẫn xuất ra, cho nên mới nhanh chóng nhượng bộ. Bởi vậy có thể thấy được rằng, chỉ cần một niệm thành kính thì một hạt cơm nho nhỏ hay một bộ quần áo rách cũng sẽ có sức mạnh lớn như một tòa núi Tu Di vậy!”.

Về sau, có người đem chuyện này viết thành một lời hát trong kinh Phật để cảnh tỉnh con người: “Phật quan nhất lạp mễ, đại như tu di sơn; nhược nhân bất liễu đạo, phi mao đái giác hoàn”, tạm dịch: Phật xem một hạt cơm to lớn như núi Tu Di, nếu như con người không hiểu đạo lý này thì sẽ phải mang lông đội sừng để hoàn trả. Mang lông đội sừng ở đây ý chỉ là làm kiếp trâu ngựa.

Hai câu chuyện thức tỉnh con người về vấn đề lãng phí thực phẩm .Việt Nam là một nước nhỏ bé nhưng đứng thứ 2 về lãng phí thức ăn toàn châu Á, đang báo động, họ sẽ không biết những nghiệp báo sau này họ phải gánh chịu sẽ nặng nề như thế nào

Báo ứng của tội lãng phí đồ ăn bị đày xuống tầng 12 địa ngục

Báo ứng của tội lãng phí đồ ăn bị đày xuống tầng 12 địa ngục

Tầng 12 địa ngục

Theo tương truyền tầng thứ mười hai “Thung Cữu Địa Ngục”: Tầng địa ngục này rất kỳ lạ, khi còn sống, nếu bạn lãng phí lương thực, thực phẩm, như vứt bỏ đồ ăn thừa, hoặc vì không thích ăn mà vứt thức ăn ăn, khi chết sẽ bị đày xuống Thung Cữu Địa Ngục, bị vứt vào chiếc cối để bị giã. Ngoài ra nếu bạn khi ăn mà nói tục, chửi thề, khi chết cũng sẽ bị đày vào đây. Cho nên nhắc nhở mọi người khi ăn không nên nói chuyện, đặc biệt không nên chửi thề.

Xem thêm Phật dạy cách ứng xử khôn khéo khi bị kẻ khác HẠ NHỤC để không bị mất phúc đức cho mình và con cháu