4 câu chuyện lạnh gáy về nghề bốc mộ (Kỳ Cuối)

Thứ năm, 15/12/2016

Sau khi đào lên, nạy ván thiên, mọi người ngạc nhiên và sợ hãi vì thi thể chưa phân hủy hết như lời thầy nói. Tuy nhiên, họ vẫn không sợ hãi. Anh con thứ, người khỏe mạnh và liều lĩnh nhất, tự tay mở các lớp vải liệm, tách quần áo, làm sạch từng cái xương của bà cụ. Đến phần giữa cơ thể, bỗng nhiên anh giật thót, rồi hét lạc cả giọng.

Điều bất thường trong lần bốc mộ cho cụ bà ngoài 80

Anh Hưng, sống ở Phúc Thọ, Hà Nội, kiếm sống bằng những việc làm thuê lặt vặt, nhưng từ tháng 10 âm lịch đến nửa đầu tháng chạp thì anh chạy như đèn cù với công việc bốc mộ. Có đêm, tổ bốc mộ 3 người của anh “thay áo” cho mấy nhà liền.

Đây là công việc vừa ghê sợ vừa mất vệ sinh, tiếp xúc với không khí độc hại, lại phải thức đêm thức hôm nên rất hiếm người dám làm, nhất là khi người ta có cơ hội làm một nghề khác. Thế nhưng bù lại, thu nhập từ nghề này lại rất khá, anh Hưng chia sẻ.

Công việc này không cần bỏ vốn, chỉ phải sắm mỗi người một cái đèn đội đầu, đôi găng tay, ủng cao su và khẩu trang. Những thứ cần thiết cho công việc thì gia chủ phải sắm cả.

Trừ những trường hợp đặc biệt, tổ của Hưng chỉ cần 40 – 60 phút cho mỗi lần cải táng. Vì thế thu nhập trong ngày của anh có thể lên tới vài triệu đồng, và trong mấy tháng cuối năm, hầu như ngày nào anh cũng có việc. Đêm nào chỉ bốc cho một đám, anh nhận luôn cả việc canh mộ, và gia chủ lại cho thêm tiền vì việc này.

Hỏi về những ly kỳ trong mười mấy năm làm công việc đặc biệt này, anh Hưng nói: “Nhiều chuyện lắm, tôi nhớ nhất là chuyện một gia đình bốc mộ cho mẹ. Bà lão này chết lúc đã ngoài 80 tuổi, đã chôn được 4 năm. Nhà họ đi xem mấy thầy, thầy nào cũng bảo bốc đi, sạch sẽ lắm rồi, thế là yên tâm tiến hành”.

Nhà đó có đông họ hàng, nhiều con trai, họ muốn tự mình sang cát cho mẹ, không phải nhờ đến thợ. Sau khi đào lên, nạy ván thiên, mọi người ngạc nhiên và sợ hãi vì thi thể chưa phân hủy hết như lời thầy nói. Tuy nhiên, họ vẫn không sợ hãi. Anh con thứ, người khỏe mạnh và liều lĩnh nhất, tự tay mở các lớp vải liệm, tách quần áo, làm sạch từng cái xương của bà cụ. Đến phần giữa cơ thể, bỗng nhiên anh giật thót, rồi hét lạc cả giọng: “Sao lại thế này? Sao lại có quần xi-líp? Mẹ tôi có bao giờ mặc quần này đâu? Hôm liệm cho bà cũng rõ ràng không có”.

Mọi người trong nhà kiểm điểm lại việc khâm liệm trước kia, đúng là không mặc quần lót cho bà cụ thật. Họ tá hỏa kiểm tra lại, mới hay đã đào nhầm mộ người khác, là một phụ nữ chết trẻ, nằm gần mộ bà cụ. Thế là gia đình ấy một mặt tìm đúng chỗ mẹ mình để đào lên, làm lại từ đầu, mặt khác tìm cách thông tin cho gia chủ của ngôi mộ kia. Người nhà cô gái chết trẻ kia đến, khóc dở mếu dở, vì họ chưa có ý định cải táng trong năm đó. Tuy nhiên vì sự đã rồi, hài cốt đã đưa lên và “xử lý” dở, không thể “trả lại hiện trường” được, nên họ đành gọi đội anh Hưng đến hoàn thành nốt công việc. Cũng may là thi thể ấy tuy chưa phân hủy hết nhưng cũng không đến nỗi quá mới, và người chết cũng đã đoạn tang.

Chuyện bốc nhầm mộ không phải là hiếm hoi, theo lời những thợ cải táng trong đội anh Hưng. Nguyên do là công việc ấy được tiến hành vào lúc đêm hôm khuya khoắt, trời tối, người mỏi mệt, thời tiết lại không thuận lợi, các nấm mộ nhiều khi giống hệt nhau, nếu không có vật làm mốc như cái cây, con hào… ở gần đó thì rất dễ nhầm.

Xác chết còn nguyên da thịt, dính chặt vào quan tài

Theo Người Đưa Tin, ông Hoàng Văn Quý, ở xã Hồng An (huyện Hưng Hà, Thái Bình), là người mà người dân trong làng, ngoài xã chẳng ai không biết tiếng. Gần 70 tuổi, cái nghiệp nó vận vào thân, hơn 3/4 quãng đời, ông làm nghề chẳng giống ai: Bốc mộ thuê.

Ông Quý gắn bó với nghề bốc mộ đã hơn 50 năm nay. Ngày còn nhỏ, hoàn cảnh gia đình khốn khó, bố mất sớm nên ông phải lang thang phiêu bạt tận ngoài Hải Phòng làm thuê. Tình cờ gặp một người Hoa kiều tốt bụng nhận làm con nuôi, rồi truyền cho nghề gia truyền: Bốc mộ.

Sau nhiều năm lăn lộn, cuối cùng ông cũng xây được nhà cửa đàng hoàng. Vợ ông sinh được hai cậu con trai. Từ đây, ông bỏ hết những nghề khác và quyết tâm theo nghiệp... cha truyền.

Ông truyền "bí quyết" cho vợ là bà Vũ Thị Huệ, và hai cậu con trai là Hoàng Văn Hưng và Hoàng Văn Hải.

Mấy chục năm làm nghề "trần gian có một" này, không ít lần, hai vợ chồng ông Quý gặp những phen kinh hồn mà chỉ trong nghề bốc mộ mới có. Đó là những lần gặp phải đám mà mở nắp áo quan ra, vẫn còn nguyên cả người, cả tóc như người mới chết hôm qua.

Thường thì những người chết từ 3 đến 5 năm mới tiến hành sang cát, nhưng cũng có nhiều trường hợp, vì dùng nhiều thuốc bắc, thuốc bổ nên đến khi bốc mộ, vẫn còn nguyên vẹn như lúc sống.

Một lần khác, hai vợ chồng ông sang cát cho một cụ bà ở Hải Phòng. Nhớ lại lần đó, ông vẫn còn rùng mình vì trong đời làm nghề bốc mộ, chưa lần nào gặp phải trường hợp đáng sợ như thế.

Bà cụ này chết đã được 8 năm, các con cháu trong gia đình cho biết lúc chết bà rất gầy còm, chỉ còn da bọc xương. Nhưng khi hai vợ chồng ông đến, mở nắp áo quan thì người trong đó vẫn còn cả tóc, cả da thịt nguyên như một xác chết. Vì bà cụ quá gầy nên bị dính đét vào tấm thiên, làm thế nào cũng không lôi ra được.

Con cháu trong nhà thấy cảnh này, có người ngất, có người chẳng dám đứng ở đó trông. Chỉ có vợ chồng ông bà vật lộn với xác chết từ 4 đến 6h sáng mới xong.

Cũng có đám từng gọi 5 thợ đến làm, nhưng không làm được nên lại tìm đến gia đình ông. Vừa nói chuyện với tôi, ông Quý vừa cười hóm hỉnh: "Người ta cứ tưởng nghề này ai cũng có thể làm được. Nhưng nó có bí quyết cả đấy".

Rồi ông lục lọi mang cho tôi xem mấy chục chiếc đèn măng sông đốt bằng dầu: "Bảo bối của tôi là mấy chiếc đèn này. Chúng như những người bạn gắn bó với tôi mấy chục năm rồi. Thiếu chúng là tôi không thể làm được nghề đâu".

Rồi ông giải thích cho tôi nghe công dụng của những chiếc đèn bảo bối: "Trong trường hợp khi mở nắp quan tài ra, người chết vẫn chưa phân hủy được, mình cứ đặt người đó lên nắp áo quan, rồi dùng đèn măng sông đốt ở xung quanh, cách xa khoảng 30 đến 40 cm. Cứ đốt thế, cho đến khi lấy được xương người chết ra mà không cần dùng dao kéo, hay dùng rượu".

Ông Quý nói thêm: "Khi gặp những trường hợp như thế, chỉ được đốt lửa xung quanh chứ tuyệt đối không được dùng rượu hay xăng, dầu để đốt trực tiếp. Làm như thế xương sẽ nhanh phân hủy, phải tội với vong linh người chết và con cháu nhà người ta".

Có lần hai vợ chồng ông Quý hành hương lên Tuyên Quang "xử lý" một "ca khó". Vì không thể mang theo đèn măng  sông được nên gia đình đó đã phải đốt 3 sào rơm, rất nhiều củi mới có thể làm xong.