4 câu chuyện lạnh gáy về nghề bốc mộ (Kỳ 1)

Thứ sáu, 16/12/2016

“Mình xem nhiều, đọc nhiều về người tử vong nhưng lần đầu chạm vào nó tôi thấy lạnh sống lưng. Đặc biệt là lúc chui xuống huyệt bới một mình,...", Ông Nậm chia sẻ.

Lão Nậm bắt ma và 50 năm làm bạn với thi thể

Người đàn ông được mệnh danh là người cõi âm ấy là ông Nguyễn Văn Nậm (SN 1949, trú tại xóm 6 thôn Bỉnh Di, xã Giao Thịnh, Huyện Giao Thuỷ, tỉnh Nam Định). Bạn bè thường gọi ông với tên thân mật là Nậm “cú mèo” hay lão Nậm “ma”.

Ông Nậm tự nhận, từ thủa còn chăn trâu cắt cỏ cùng đám bạn trong thôn, mỗi khi có đám cải táng bốc mộ, hay có người tử vong đang được bó xác là ông chạy đến chăm chú xem.
 
Ông Nậm còn vào bệnh viện địa phương đê xin một sơ đồ xương và tuần hoàn trong cơ thể về để tìm hiểu. Sau khi nghiên cứu lý thuyết kỹ càng, ông bắt đầu hành nghề bằng việc đi bốc mộ, bó thi thể miễn phí cho các trong thôn trong xã. Lúc đó ông mới 17 tuổi.

Nhớ lại những lần đầu hành nghề, ông Nậm hồ hởi kể: “Những lần đầu tôi không hề lấy tiền công, mà chỉ nhận ăn với người nhà một bữa ăn, uống một chai rượu. Lúc đó mình chỉ quan niệm là làm phúc cho người đã khuất”.

Cảm giác lần đầu tiếp xúc với cõi âm ông không giấu nổi cảm giác sợ hãi: “Mình xem nhiều, đọc nhiều về người tử vong nhưng lần đầu chạm vào nó tôi thấy lạnh sống lưng. Đặc biệt là lúc chui xuống huyệt bới một mình. Khi đã đưa thi thể lên rồi thì lại run vì không biết có làm đúng không, có bốc thiếu cái xương nào không. Hồi đó mỗi lần làm là mồ hôi tôi ướt đầm hai áo. Bởi nếu mình sắp sai hoặc thiếu thì khó ăn nói với chính bản thân mình và người đã khuất lắm”.

Sau những lần như thế, dần thành quen và nó trở thành cái nghiệp gắn bó với ông gần 50 năm nay.

Người phụ nữ 20 năm làm nghề nhặt xác lúc nửa đêm

Nhắc đến người phụ nữ ấy, bà con chòm xóm quên cả họ của chị, họ gọi chị là Bình “hài cốt” hay Bình “vớt xác”. Chị là Phạm Thị Bình ở làng Đại Cầu, xã Tiên Tân, huyện Duy Tiên (Hà Nam).

Nghề “tắm” cho người đã khuất đến với chị bắt nguồn cách đây gần hơn 20 năm. “Năm 1992, khi đó tôi 16 tuổi, trong một lần ra quốc lộ 1A đoạn qua xã Tiên Tân, huyện Duy Tiên vào lúc 3 giờ sáng thì bắt gặp một vụ tai nạn thương tâm. 

Nạn nhân bị tàu hỏa nghiến đứt ra làm ba mảnh, thấy vậy tôi liền đi báo công an xã. Sau đó công an nhờ nhặt xác giúp họ. Không ngần ngại, vừa nhặt từng mảnh gom vào chiếc chiếu rách, đầu óc tôi vừa run sợ. Nhưng rồi thành quen không sợ nữa", chị Bình trầm ngâm kể.

Từ hôm đó, hễ có người nào chết đuối, người ta cũng tìm đến chị để thông báo và chị lại lặng lẽ ra làm. Không chỉ có người quanh vùng, mà ở  các địa phương  khác như Hải Phòng, Việt Trì, Hưng Yên, Vĩnh Phúc...cũng tìm đến nhờ chị. Biệt  danh “Bình bốc xác” gắn liền với chị từ đó.

Ngoài làm nghề “tắm”cho hài cốt, chị Bình còn kiêm luôn nghề vớt xác trên sông và nhặt xác người trong các vụ tai nạn giao thông. Không những thế, chị luôn nhiệt tình giúp đỡ lực lượng công an làm nhiệm vụ mỗi khi có người chết đuối hay bị tai nạn. 

Chị đã từng vớt  những xác người mất đầu hoặc mất tay chân do cá ăn hoặc ngâm lâu ngày dưới nước bị mủn ra. Cùng với đó là những câu chuyện về những cái chết của nạn nhân mà khi nghe xong, lòng chị đau đớn vì uất nghẹn như vụ hiếp dâm rồi vứt xác người con gái chưa tròn 18 tuổi xuống sông... 

Bao năm trong nghề, tiếp xúc với nhiều xác chết. Có những vụ đã để lại trong chị nhiều ám ảnh như vụ chết đuối trên sông Cái cách đây 3 năm. “Khi biết tin, tôi vội vã đến khúc sông có người chết đuối. Người nhà nạn nhân đang đứng đợi chúng tôi trên bến. 

Lúc đó  nhìn  dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, thỉnh thoảng chỉ có tiếng ù ù của gió từ lòng sông thổi vào nghe ớn lạnh, nhìn xác trương phồng căng cứng, mắt tôi đờ đi, đưa được xác lên bờ về nhà vẫn còn sợ. Cảm giác đó đến giờ vẫn in sâu trong tâm trí”.

Làm cái việc vất vả và “đặc biệt” như vậy, nhưng chị không bao giờ để ý đến tiền công xá, ai cho bao nhiêu thì biết bấy nhiêu, nhiều khi chị còn phải bỏ tiền túi ra lo cho những người không rõ thân nhân. Thậm chí, có khá nhiều người, sau khi chị chôn cất đến nhận người thân, nhà nghèo quá, chị phải bỏ tiền túi ra giúp đỡ việc đi lại, đưa về quê. 

(còn nữa)